Những buổi họp lớp sau nhiều năm ra trường thường được xem là dịp để bạn bè cũ gặp lại nhau, ôn kỷ niệm và chia sẻ về cuộc sống hiện tại. Nhưng với Lý Lan (Quảng Châu, Trung Quốc), cuộc gặp gỡ tưởng chừng ấm áp ấy lại trở thành trải nghiệm khiến chị suy nghĩ rất nhiều về cách con người nhìn nhận giá trị của nhau.
Sau gần 15 năm ra trường, lớp của chị quyết định tổ chức một buổi họp mặt tại một nhà hàng ở thành phố nơi phần lớn mọi người đang sinh sống. Ban đầu, Lý Lan khá do dự. Bởi những năm gần đây, cuộc sống của chị không quá dư dả. Sau khi kết hôn, chị nghỉ việc một thời gian để chăm con nhỏ. Kinh tế gia đình chủ yếu dựa vào thu nhập của chồng. So với nhiều bạn bè làm kinh doanh hoặc giữ vị trí quản lý, chị cảm thấy mình không có gì nổi bật để chia sẻ.
Dù vậy, sau nhiều lời rủ rê trong nhóm lớp, Lý Lan vẫn quyết định tham dự. Chị nghĩ rằng buổi họp lớp đơn giản chỉ là dịp gặp lại bạn cũ, nói chuyện vài câu về cuộc sống và công việc. Tuy nhiên, không khí trong buổi gặp mặt nhanh chóng khiến chị cảm thấy lạc lõng.
Ngay từ khi vừa ngồi xuống bàn ăn, chủ đề cuộc trò chuyện của nhiều người đã xoay quanh thu nhập, xe cộ, nhà cửa hay các khoản đầu tư. Một vài người lần lượt khoe về căn hộ mới mua, chiếc xe vừa đổi hay những chuyến du lịch nước ngoài.
Ảnh minh hoạ
Những câu chuyện như vậy khiến bầu không khí buổi họp lớp dần giống một cuộc so sánh ngầm hơn là buổi gặp gỡ bạn bè. Một số người bắt đầu hỏi thăm chi tiết về công việc của nhau, mức lương hay vị trí hiện tại.
Khi đến lượt Lý Lan, chị chỉ nhẹ nhàng nói mình đang dành thời gian chăm sóc gia đình. Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang người khác.
Không ai tỏ ra khó chịu. Nhưng sự im lặng thoáng qua đủ để chị hiểu rằng cuộc sống của mình không phải chủ đề mà mọi người quan tâm.
Sau khoảng hơn một giờ, chị khẽ xin phép ra về sớm với lý do con nhỏ ở nhà. Không ai giữ chị lại quá lâu. Một vài người chỉ nói vài câu xã giao rồi tiếp tục câu chuyện đang dang dở.
Trên đường về, Lý Lan có chút buồn về bản thân. Thế nhưng khi vừa bước vào nhà, một cảnh tượng khiến chị đứng lặng vài giây.
Chồng chị đang loay hoay dọn dẹp đống đồ chơi mà con vừa bày ra. Thấy vợ về, anh ngẩng lên cười và hỏi: “Buổi họp lớp vui không? Anh vừa cho con ăn xong rồi”. Cậu con trai của chị chạy lại ôm chân mẹ, ríu rít kể rằng hôm nay đã đợi mẹ rất lâu.
Cảnh tượng giản dị ấy khiến chị bất chợt cảm thấy sống mũi cay cay. Trong khoảnh khắc ấy, chị nhận ra rằng điều khiến mình thấy trống trải trong buổi họp lớp không phải vì bản thân kém thành công hơn người khác, mà vì cuộc gặp gỡ ấy đã vô tình biến thành nơi so sánh hơn thua.
Trong khi đó, những giá trị quan trọng nhất của cuộc sống đôi khi lại nằm ở những điều rất bình thường: một mái nhà ấm áp, một người bạn đời sẵn sàng chia sẻ việc gia đình, hay đứa con nhỏ háo hức chờ mẹ trở về.
Sau tối hôm ấy, Lý Lan viết trên trang cá nhân rằng có thể sẽ không tham gia những buổi họp lớp như vậy nữa. Không phải chị ghét bạn bè cũ. Đơn giản chị nhận ra mỗi người có một con đường riêng và không cần phải đặt chúng lên cùng một bàn cân. Đôi khi, sau tất cả những cuộc so sánh ồn ào ngoài kia, điều khiến con người cảm thấy đủ đầy nhất lại chính là nơi họ trở về mỗi ngày.
Theo Toutiao