Những câu chuyện về người ăn khỏe vốn đã không hiếm, nhưng trường hợp của "dị nhân" Phùng Văn Lự, 75 tuổi (trú tại làng Tăng Cấu, xã Đồng Thái, Ba Vì, Hà Nội cũ) vẫn khiến bất cứ ai nghe qua cũng phải ngỡ ngàng. Ở cái tuổi “xưa nay hiếm”, ông không chỉ ăn khỏe mà còn duy trì một chế độ ăn uống khiến nhiều người trẻ cũng phải “chào thua”.

Buổi sáng, ông có thể ăn "tráng miệng" 30 quả trứng vịt
Người đàn ông nhỏ thó, nặng chưa đến 45kg, với vòng bụng lép kẹp tưởng chừng chỉ ăn vài bát cơm đã no, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Buổi sáng, ông có thể húp liền 5–6 bát phở, hoặc ăn tới 30 quả trứng vịt mà vẫn chưa thấy “đã miệng”. Điều kỳ lạ là sau đó, đến bữa trưa, ông vẫn tiếp tục “xử lý” thêm hàng chục bát cơm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Không chỉ ăn nhiều, ông Lự còn có thói quen ăn theo kiểu “đã thích là ăn cho đến chán”. Khi mê món trứng, ông nuôi hàng trăm con vịt chỉ để lấy trứng phục vụ nhu cầu ăn uống. Mỗi ngày, ông luộc cả nồi trứng, ăn suốt ba bữa sáng – trưa – tối. Khi chán trứng, ông lại chuyển sang ăn thịt vịt, chế biến đủ món từ luộc, nướng, xào đến giả cầy, cho đến khi đàn vịt “sạch bóng”.
Cuộc sống của ông gắn liền với lao động nặng nhọc. Sở hữu một đầm cá rộng gần 9 sào, cùng vườn cây và chăn nuôi gia súc, gia cầm, ông gần như tự tay làm mọi việc, từ đào đất, đắp bờ đến chăm sóc vật nuôi. Theo ông, chính việc lao động liên tục là “chìa khóa” giúp cơ thể tiêu hao năng lượng và duy trì khả năng ăn uống “khủng”.
“Tôi ăn khỏe thì mới làm khỏe được. Không ăn nhiều thì lấy đâu ra sức mà làm”, ông Lự nói, giọng đầy chắc nịch. Ông khẳng định, dù tuổi cao nhưng thể lực vẫn dẻo dai, thậm chí “còn làm được bằng cả chục thanh niên trong làng”.

Ông Lự tuy nhỏ người nhưng có sức khỏe rất dẻo dai, ông ít khi ốm đau.
Một câu chuyện thú vị được ông kể lại là lần thử “nhịn ăn” để kiểm chứng khả năng của bản thân. Sáng sớm, ông đạp xe ra quán phở với ý định chỉ ăn vừa phải. Thế nhưng, sau khi “giải quyết” 4 bát phở, bụng vẫn chưa thấy no. Nhờ chủ quán “ưu ái”, ông ăn thêm 2 bát nữa kèm chút rượu, rồi mới tạm hài lòng để trở về tiếp tục công việc ngoài đầm.
Điều khiến nhiều người tò mò hơn cả là dù ăn lượng thức ăn khổng lồ mỗi ngày, cơ thể ông vẫn không hề tăng cân. Theo một cán bộ y tế địa phương, việc ông Lự ăn nhiều nhưng không béo có thể do cơ địa khó hấp thụ hoặc do mức độ lao động cao khiến năng lượng bị tiêu hao gần hết.
Không phụ thuộc vào con cái, ông tự tạo nguồn thực phẩm cho mình từ ao cá, vườn cây đến chuồng trại. Hàng trăm con gà, lợn, bò… đều được nuôi chủ yếu để phục vụ bữa ăn của chính ông. Trái cây trong vườn, từ nhãn, vải đến bưởi, cam, ông cũng “tự xử” phần lớn, hiếm khi đem bán.
Với ông Lự, ăn không chỉ là nhu cầu mà còn là niềm vui sống. Ông không thích ngồi yên, càng làm nhiều lại càng ăn khỏe, và càng ăn khỏe thì lại càng có sức để lao động. Một vòng tuần hoàn tưởng như phi lý, nhưng lại tồn tại suốt nhiều năm qua trong cuộc sống của người đàn ông đặc biệt này.
Câu chuyện về “dị nhân dạ dày không đáy” ở Ba Vì vì thế vẫn khiến nhiều người bán tín bán nghi. Nhưng với những ai từng tận mắt chứng kiến, đó không còn là lời đồn, mà là một thực tế khó tin đang tồn tại giữa đời thường.
Khánh Linh (t/h)